Chương 105: Tâm tình Sở Mộ

  • 10:45 08/01/2017
  • Kỳ Nhân
  • 0 Bình luận
  • 272
Hân Tuyết ngây người tại chỗ, tận mắt nhìn thấy Sở Mộ giết chết Tào Dịch tàn nhẫn như thế, trong lòng lại càng rung động không nói nên lời.
Hân Tuyết chỉ là một Hồn Đồ, Hồn sủng trong tay chỉ có ba đoạn Thanh Nhãn Quái, hai đoạn Thanh Yểm Ma, cùng với một con ba đoạn Hỏa Tinh Linh.
Thời gian một năm trôi qua, Sở Mộ cũng đi ra từ Thanh Yểm Ma đảo đã khống chế hai con Hồn sủng cấp chiến tướng, lại có khả năng đánh bại Tào Dịch tồn tại như đỉnh núi cao ngất trong mắt Hân Tuyết.
"Tào Dịch đã chết, thật sự đã chết rồi." Tào Dịch đối với Hân Tuyết chính là cơn ác mộng đáng sợ nhất, lúc này nhìn thấy tên ma quỷ bị giết chết, hơn nữa còn chết trong tay Sở Mộ. Nàng có cảm giác y như nằm mơ chưa tỉnh vậy.
Sở Mộ nhìn thoáng qua Hân Tuyết, cũng không để ý tới nữ nhân này quá mức. Chẳng qua là hờ hững thu hồi hồn hạch của Phong Bạo Tinh Linh và Thanh Yểm Ma vào trong người.
Sở Mộ sẽ không bỏ qua những vật phẩm có giá trị trên thi thể Tào Dịch, hai tay nhanh chóng lần tìm mọi thứ một lượt.
Sở Mộ cảm thấy ngoài dự liệu chính là trên người Tào Dịch còn có hai tờ quyển trục, lúc nãy đã thu được một tờ từ chỗ Hân Tuyết, bây giờ Sở Mộ đã có tổng cộng bảy tờ quyển trục.
Ngoại trừ quyển trục ra, Sở Mộ còn phát hiện trên người Tào Dịch có cấp ba hồn tinh hai thuộc tính Hỏa và Lôi, cấp ba hồn tinh đơn thuộc tính đã có giá trị năm ngàn kim tệ rồi. Hai thuộc tính giá trị phải trên bảy nghìn kim tệ, coi như là Sở Mộ thu được một khoản không nhỏ.
Trong thời gian một năm này, Sở Mộ tìm được không ít hồn tinh từ chỗ đám tù nhân, Sở Mộ đoán chừng gia sản của hắn đã tăng lên khoảng mười vạn kim tệ.
Mười vạn kim tệ hẳn là đủ để mua một khối cấp năm hồn tinh hai thuộc tính Hỏa và Thú. Chờ đến lúc rời khỏi nơi này, Sở Mộ tự nhiên sẽ dùng toàn bộ số tiền kiếm được cho Hồn sủng, dù xảy ra bất kỳ chuyện gì, tăng cường thực lực Hồn sủng luôn luôn là chính đạo.
Ngoài ra trên người Tào Dịch không còn vật gì có giá trị nữa.
Sở Mộ chậm rãi nhìn vào quyển trục, lúc này cái tên Tào Dịch đã mờ dần rồi ảm đạm. Sau đó hắn đi theo phương hướng vào trong rừng sâu.
"Đợi..." Hân Tuyết lập tức đuổi theo Sở Mộ.
"Chuyện gì?" Sở Mộ quay đầu nhìn sang thiếu nữ kia.
Trên thực tế Sở Mộ cũng có dục vọng đối với thân thể Hân Tuyết, chẳng qua không biết tại sao mỗi khi hắn đang mơ màng thì trong đầu bỗng nhiên hiện ra hình dáng một người thiếu nữ, nàng đứng ở trên boong thuyền đón gió, ánh mắt u buồn nhìn mặt biển đẹp mê hồn.
"Mang.. mang ta đi với. Ta chỉ muốn sống sót, ngươi muốn ta làm gì, ta cũng có thể đáp ứng. Van ngươi..." Hân Tuyết kéo tay Sở Mộ, cố ý dán sát thân thể vào, hy vọng có thể kích thích hứng thú của Sở Mộ.
Các bạn đang đọc truyện tại kiếm giới chấm com.
Hân Tuyết biết hiện tại chính mình rất khó sống sót nếu không dựa vào người khác. Lúc ban đầu thực lực Sở Mộ chỉ ngang với nàng, nhưng bây giờ đã hoàn toàn thay đổi một trời một vực. Nàng biết rõ một nam nhân như vậy nhất định là có hi vọng sinh tồn rất cao, nếu như mình cam nguyện làm nô tỳ sẽ có một chút hy vọng sống sót rời đi.
Chỉ cần vượt qua cửa ải lần này, vẫn tiếp tục đi theo hắn thì cuộc sống trong tương lai nhất định sẽ hoàn toàn thay đổi. Hân Tuyết cảm thấy Sở Mộ là hi vọng duy nhất, không chỉ có là sống sót, mà còn có ý nghĩ đổi đời.
Đối mặt với hi vọng mong manh như thế, nữ nhân này có thể hy sinh bất cứ thứ gì. Huống chi, Hân Tuyết vốn không bài xích Sở Mộ, thậm chí còn phát sinh hảo cảm với thực lực cường đại lúc Sở Mộ chiến đấu. Chỉ sợ Sở Mộ đối xử thô bạo với nàng hơn cả Tào Dịch cũng không có bất kỳ oán hận nào.
"Ta van ngươi đó, bất kể làm gì, ta cũng nguyện ý." Hân Tuyết ôm lấy cánh tay Sở Mộ càng lúc càng chặt.
Sở Mộ xuất thân từ gia đình quý tộc, tiểu nha hoàn hầu hạ bên cạnh hắn đều là mỹ nữ, tuyệt đối không hề thua kém Hân Tuyết. Mặc dù mấy ngày nay sinh tồn cực khổ làm cho dục vọng trong lòng hắn điên cuồng thiêu đốt, nhưng cũng không đến nổi bụng đói ăn quàng.
"Sinh tử của ngươi không liên quan tới ta, ta cũng không thích mang theo một gánh nặng, không giết ngươi đã là vận may của ngươi rồi." Sở Mộ đẩy cánh tay Hân Tuyết ra, hờ hững xoay người bước đi. Băng Không Tinh Linh cũng từ từ bay theo sau lưng hắn.
Hân Tuyết không có ý định buông tha cơ hội lần này, tôn nghiêm và liêm sỉ đối với nàng đã không còn trọng yếu, tính mạng mới là thứ quan trọng nhất.
Sở Mộ lại không có thói quen thương hương tiếc ngọc, nhất là hắn vốn cực kỳ bài xích với hạng phụ nữ chuyên dùng vẻ bề ngoài mê hoặc đàn ông.
"Nếu còn đi theo ta, Băng Không Tinh Linh biến ngươi thành tượng đá." Sở Mộ vẫn đi về phía trước, không thèm nhìn Hân Tuyết chút nào.
"Đinh !"
Băng Không Tinh Linh chắc chắn là không hiểu cách thương tiếc nữ nhân, trong lòng Sở Mộ sinh ra bài xích thì nó cũng bắt đầu bài xích. Nhìn thấy Hân Tuyết lại muốn đi theo lập tức bay tới trước mặt nàng, hàn khí trên người phóng ra ào ạt, không cho phép Hân Tuyết tới gần thêm nửa bước.
Hàn khí tiếp cận khiến cho Hân Tuyết phải ngừng cước bộ, ánh mắt nhìn vào bóng lưng cao ngạo của Sở Mộ dần dần đi xa. Lúc này Hân Tuyết mới hiểu tại sao ban đầu Đinh Vũ nói với nàng như vậy. Nàng chỉ có thể hối hận khi còn ở Thanh Yểm Ma đảo không nhìn ra tiềm lực của Sở Mộ, mà Đinh Vũ có nhãn lực tốt hơn nàng nhiều lắm.
Khi thấy Hân Tuyết, Sở Mộ ách tự nhiên sẽ nghĩ tới Đinh Vũ, hoàn toàn đối lập với Hân Tuyết chính là Đinh Vũ không chỉ thông minh hơn, mà nàng còn biết cách giữ cho mình trong sạch.
Dịch giả tương đương với nô lệ, rất nhiều thiếu nữ đều bị đám chấp sự lăng nhục, Đinh Vũ thông minh nhưng nàng chưa bao giờ có ý nghĩa bán mình. Thậm chí tiến hành che dấu nhan sắc, cho dù là vóc người hay là dung mạo đều bị thay đổi tất cả.
Sở Mộ từng sống cùng phòng với Đinh Vũ, chỉ có Sở Mộ biết Đinh Vũ thật ra là một nữ tử rất đẹp. Còn đẹp hơn Hân Tuyết nhiều lắm, nhưng mà nàng hiểu được phương pháp che dấu vẻ bề ngoài, hiểu được cách nội liễm, chính vì những điều đó cho thấy nàng mới đúng là người thông minh, và nàng đã thành công tránh khỏi ánh mắt tham lam của đám chấp sự.
Chậm rãi đi dọc theo đường ven biển, nhìn cơn mưa lất phất rơi xuống đại dương, Sở Mộ bắt đầu nghĩ tới thiếu nữ che mặt kia, thần bí, cao quý, ưu mỹ, mang cho Sở Mộ cảm giác hoàn toàn khác hẳn. Hân Tuyết căn bản không thể nào so sánh được.
"Rời khỏi Tù đảo, tiến vào tầng lớp cao hơn của Yểm Ma cung, có lẽ sẽ nhìn thấy nàng. Rốt cuộc nàng là một người như thế nào." Sở Mộ tự nhủ trong lòng.
Sở Mộ không thể không thừa nhận mình đã phát sinh cảm giác tò mò và quan tâm đến thiếu nữ thần bí kia, Chẳng qua là Sở Mộ biết chính mình còn chưa cùng một cấp bậc với người ta, nếu không thể thay đổi số phận thì hắn vĩnh viễn không thể nào có khả năng nói chuyện ngang hàng với nàng.