Chương 35: Trận chiến cuối cùng

  • 20:07 07/01/2017
  • Kỳ Nhân
  • 0 Bình luận
  • 299
Mạc Tà bởi vì đêm đó chiến đấu liên tục mới chịu trọng thương, Sở Mộ dùng phương thức này chiến thắng chính là vì tranh thủ thời gian đến cho Mạc Tà nghỉ ngơi.
Dũ Thảo đã sử dụng hết rồi, đến ngày hôm sau quyết chiến sinh tử chỉ sợ Mạc Tà chỉ có thể khôi phục chừng năm thành thực lực. Sở Mộ bây giờ đành phải nghe theo mệnh trời rồi, nếu đối thủ là Cát Thanh, Đinh Vũ hoặc Phong Cổ thì phiền toái rất lớn. Còn nếu gặp phải một đối thủ tầm thường, Sở Mộ sẽ có thể an toàn vượt qua nguy cơ lần này.
"Nếu là có thể học được hồn kỹ giúp cho Hồn sủng nhanh chóng khôi phục lực chiến đấu sẽ không chật vật như vậy." Sở Mộ thở dài một hơi.
Hồn kỹ được chia rất nhiều chủng loại, trong đó cũng có hồn kỹ phụ trợ hỗ trợ Hồn sủng nhanh chóng khôi phục lực chiến đấu. Chỉ có điều loại hồn kỹ thượng đẳng này cơ hồ đều nằm trong tay các thế lực lớn, cực kỳ khó khăn chiếm lấy.
Giữa trưa ngày hôm sau chính là trận thi đấu cuối cùng.
Buổi trưa đến rất nhanh, còn dư lại hai mươi mốt người bồi hồi tiến vào trong doanh trại, trên mặt bọn họ đều ngưng kết một tầng hàn khí lạnh lẽo, trong mắt lộ ra tàn nhẫn và sát ý chỉ cầu được sinh tồn.
Phương thức tranh tài hoàn toàn do đám chấp sự quyết định. Đám chấp sự sẽ không an bài những người có thực lực mạnh ở chung một chỗ, điều này cũng có ý nghĩa rằng mười người bị đào thải vốn đã được định sẵn rồi, trong chiến đấu sẽ không có quá nhiều vận khí.
Chính vì vậy những người còn sống sẽ không bị tiêu hao quá nhiều chiến lực đấu, sau khi giết chết đối thủ cũng không cần phải lập tức rời khỏi, mà đứng ở gần sân thi đấu chờ đợi đợt tỷ thí kết thúc. Sau đó nghe đám chấp sự an bài sự tình tiếp theo.
"Trận cuối cùng bắt đầu, Sở Mộ cùng Cách Sâm."
Mặc dù đám chấp sự không nói Sở Mộ cũng biết đối thủ của mình là Cách Sâm rồi, dù sao những người chưa chiến đấu chỉ còn lại hai người bọn họ.
Sở Mộ nhớ lúc ban đầu bản thân mình đi vào nội đảo gặp gặp một con Mạn Địch Quái, lúc ấy Cách Sâm vội vã bắt sống như nhặt được bảo bối. Còn Sở Mộ căn bản khinh thường không hề lưu lại.
"Chỉ có thể trách vận khí ngươi không tốt, hừ hừ, ngày hôm qua ngươi đầu cơ trục lợi cũng không có tác dụng gì đối với ta." Cách Sâm liền đứng cách Sở Mộ đó không xa, sắp sửa chiến đấu những Cách Sâm vẫn giữ nụ cười tự tin.
Cách Sâm bắt sống chính là một con Mạn Địch Quái thực lực không tính là yếu. So sánh những Hồn sủng sư ở chỗ này coi như là tiếp cận hạng mười.
Trước kia Cách Sâm rất lo lắng mình gặp phải những đối thủ quá mạnh, dù sao hắn cũng rõ ràng thực lực của mình, vận khí tốt liền sống, vận khí không tốt chính là chết. Ở trong nhận thức của hắn, gã đối thủ như Sở Mộ xem như là may mắn lắm rồi, ông trời đã chiếu cố cho tính mạng hắn thêm chút ít thời gian, sẽ không bị giết rụng vào lúc này.
"Lại thêm một bi kịch." Đinh Vũ lưu ý bộ dạng đắc ý của Cách Sâm nhàn nhạt nói một câu, cảm thấy bi ai dùm cho gã Cách Sâm này.
"Hôm nay hẳn là không có cách nào chiến thắng giống như ngày hôm qua đi? Thế nhưng, hìn như ngươi cảm thấy hắn nhất định sẽ thắng ?" Hân Tuyết đã xác định sống sót, lúc này mới tĩnh tâm thấp giọng hỏi thăm Đinh Vũ.
Đinh Vũ nhìn Sở Mộ tĩnh táo đứng ở trên sân thi đấu, khuôn mặt hiện lên một nụ cười nhàn nhạt nói: "Hắn sẽ không thua, nơi này không có ai đủ sức đánh bại hắn."
Hân Tuyết cảm giác Đinh Vũ nói những lời này không thể nào giải thích nổi, cố ý nhìn thoáng qua Phong Cổ thực lực mạnh nhất, nói thầm: “Chẳng lẽ Đinh Vũ thích cái tên Sở Mộ kia sao? Nếu không tại sao lại nói ra những lời như vậy, dù sao mạnh nhất chính là Phong Cổ và Cát Thanh mới đúng. Gã Sở Mộ kia ngày hôm qua cử động kinh người, nhưng thật ra không có bao nhiêu người chú ý hắn.
Sở Mộ lẳng lặng chờ đợi đám chấp sự hạ lệnh. Ngay khi đám chấp sự dứt lời, Sở Mộ liền triệu hồi ra Mạc Tà.
Trên người Mạc Tà còn có vết sẹo khá dài, lực chiến đấu vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng mà ý chí chiến đấu của Mạc Tà vẫn luôn bốc cháy hừng hực, cặp mắt màu bạc lộ vẻ cao ngạo, hiếu chiến đến cùng cực.
"Kỳ quái, hình như Nguyệt Quang Hồ không có ở trạng thái toàn thịnh nha?" Đinh Vũ ở ngoài sân nhìn thấy Sở Mộ triệu hồi ra Mạc Tà lập tức cảm giác được đầu Nguyệt Quang Hồ này tỏa ra khí thế không giống ngày thường.
"Nói gì vậy?" Hân Tuyết nghe không rõ nên hỏi lại.
"Hình như Nguyệt Quang Hồ của hắn không có khôi phục đầy đủ lực chiến đấu, hẳn là đang ở trạng thái suy yếu." Đinh Vũ thấp giọng nói.
"Trạng thái suy yếu? Vậy hắn nhất định phải thua rồi." Hân Tuyết nói như đinh đóng cột.
"Thế thì chưa chắc." Đinh Vũ lắc đầu lẩm bẩm.
Phong Cổ vốn đứng ở vị trí cách Đinh Vũ và Hân Tuyết không xa tình cờ nghe thấy hai nữ Hồn sủng sư này nói chuyện với nhau liền tăng thêm vài phần hứng thú đối với Sở Mộ.
Ánh mắt hắn tập trung vào Sở Mộ, muốn biết cái tên này tồn tại dũng khí và can đảm như thế là dựa vào thực lực hay là vận khí, hắn sẽ đấu với Cách Sâm như thế nào đây?
"Giết bọn họ." Chiến đấu vừa bắt đầu, Cách Sâm trực tiếp ra lệnh cho Mạn Địch Quái phát động công kích Mạc Tà.
Sở Mộ bình tĩnh lui về phía sau, chỉ huy Mạc Tà dựa vào ưu thế tốc độ tạm thời giữ vững khoảng cách với Mạn Địch Quái.
Lúc trước Sở Mộ đối diện Mạn Địch Quái đã có đánh giá bước đầu rồi, nó thuộc chủng tộc thiên về lực lượng và phòng ngự, nhưng tốc độ quá chậm. Nếu gặp phải Hồn sủng tốc độ nhanh rất dễ bị khắc chế.
Hiện tại Mạc Tà khôi phục chiến lực không tới năm thành, nhưng nó với thực lực chín giai đối phó bảy giai Mạn Địch Quái hẳn là không có bao nhiêu vấn đề.
"Ngu ngốc, nó ở phía sau ngươi kìa, xoay người nhanh lên." Một phen chiến đấu qua đi, Cách Sâm đã phát hiện tốc độ Mạn Địch Quái hoàn toàn không có một chút ưu thế, chiến đấu hồi lâu nhưng không hề chạm vào Nguyệt Quang Hồ của Sở Mộ lần nào.
Sở Mộ vận dụng chiến thuật rất tốt, vừa bắt đầu căn bản không cho Mạc Tà công kích, chỉ ra lệnh Mạc Tà không ngừng né tránh kéo giãn khoảng cách, khiến cho Mạn Địch Quái tiêu hao thể lực buông thả kỹ năng triệt để thất bại.
"Hắn rất am hiểu tìm ra nhược điểm của đối phương." Phong Cổ chậm rãi nói. Nhìn đến đây Phong Cổ đã có thể đoán ra kết quả của cuộc chiến đấu này rồi.
Trên thực tế rất nhiều người cũng đã nhìn ra tình hình có chỗ khác thường, toàn bộ trận chiến từ nãy đến giờ Cách Sâm - Mạn Địch Quái đều bị Nguyệt Quang Hồ nắm mũi dẫn đi. Theo thời gian trôi qua, Mạn Địch Quái đã mệt mỏi lê thân không nổi rồi, cơ hồ tất cả kỹ năng không thể đánh trúng Nguyệt Quang Hồ tốc độ cực nhanh. Ở trong mắt mọi người, con Nguyệt Quang Hồ màu trắng bạc này quả thực nhanh nhẹn như gió, tận tình biểu diễn một màn nghệ thuật vô cùng đẹp mắt.