Chương 60: Tàn sát tập thể

  • 20:21 07/01/2017
  • Kỳ Nhân
  • 0 Bình luận
  • 284
"Các ngươi… các ngươi lo lắng làm cái gì, mau giải quyết nó đi."
Tất cả Hồn sủng đều bị một con Nguyệt Quang Hồ nho nhỏ trấn trụ, Vương Khả Lạc tức giận cũng triệt để bộc phát, hét lớn với những dịch giả khác.
Những người khác lập tức tỉnh ngộ chiến đấu còn chưa có kết thúc, ngược lại giống như là chỉ mới bắt đầu, một trận giết chóc bắt đầu…
Mạc Tà dựa vào ánh trăng tăng cường thực lực lên một cấp, lúc này nó đã hoàn toàn bộc lộ sát ý, không có ý định bỏ qua bất kỳ một con Hồn sủng nào.
"Mạc Tà, Nguyệt Nhận."
Cho dù là không ngừng cùng Tào Dịch tinh thần đối kháng, Sở Mộ vẫn duy trì tĩnh táo quan sát toàn bộ chiến trường, kịp thời ra mệnh lệnh thích hợp.
Hai bên tâm linh tương thông, Sở Mộ ý chí bất khuất chính là lý do Mạc Tà dâng cao tinh thần chiến đấu.
Giờ phút này, ánh mắt Mạc Tà lóe ra ngân quang yêu dị lập tức khóa chặt vị trí Xích Hạt và Độc Giác.
Mạc Tà chậm rãi hạ thấp đầu xuống, tứ chi co lại.
"Vù vù ~~~!"
Phảng phất như một làn gió thổi qua, Mạc Tà trong nháy mắt lao đến gần Xích Hạt và Độc Giác. Móng vuốt vươn ra, thân thể ôn nhu hóa thành một đạo ngân quang, đồng thời thi triển Nguyệt Nhận.
Đạo lưu quang Nguyệt Nhận phá vỡ không khí,chém ngang qua thân thể Độc Giác, lấy vị trí cái sừng giữa trán nó làm đường ranh giới, thân hình Độc Giác đã bị cắt làm hai nửa cực kỳ đều đặn.
Cảnh tượng máu chảy đầm đìa hiện lên, đạo lưu quang Nguyệt Nhận cũng không có dừng lại, tiếp tục men theo mặt đất di động tới trước.
Đứng ở phía sau Độc Giác là Xích Hạt đang định vung cái đuôi ra ngăn cản, nhưng trong nháy mắt đó, cái đuôi của nó cũng bị Nguyệt Nhận chặt đứt.
Dòng máu đen thui mang theo kịch độc ăn mòn từ phần đuôi Xích Hạt phun ra ào ạt, có không ít chất độc chạm vào hai mảnh thi thể Độc Giác phát ra làn khói đen kịt, mùi vị tanh tưởi vô cùng.
Chủ nhân Xích Hạt triệt để u mê, ánh mắt dại ra nhìn vào Hồn sủng bị thương, trong lúc nhất thời quên mất thu hồi trở về. Khi hắn ý thức được con hồ ly kia tỏa ra sát ý kịch liệt, vừa niệm chú ngữ thu hồi Xích Hạt thì một đạo Diễm Mang rực rỡ chợt lóe.
Diễm Mang nhanh chóng đánh trúng phần đuôi bị thương của Xích Hạt, trong khoảnh khắc đó liên tục thiêu đốt da thịt và máu trong người Xích Hạt.
Dòng máu Xích Hạt có Ám thuộc tính nên có năng lực ăn mòn, Hỏa Diễm trời sinh chính là khắc tinh của Ám thuộc tính. Mạc Tà sử dụng Diễm Mang trực tiếp đốt cháy cơ thể của nó.
"Chi… chi..."
Xích Hạt nổi điên giãy dụa thân thể, từng đoàn từng đoàn hỏa diễm hung mãnh từ trong cơ thể của nó thiêu đốt lớp giáp xác, chỉ trong thời gian vài giây ngắn ngủi chiến trường đã xuất hiện một đám lửa cháy hừng hực.
Ánh lửa chập chờn bốn phía, khắc lên trên khuôn mặt tuyệt vọng, hai tên dịch giả nhìn tới thi thể Hồn sủng của mình, vẻ mặt hoàn toàn ngơ ngẩn, ánh mắt không nhúc nhích nửa điểm.
Thi thể Xích Hạt bị đốt cháy khét bắt đầu tràn ngập trong không khí, chẳng qua là bây giờ không có người nào rảnh rỗi để ý mùi vị từ thi thể cháy đen này.
Từ lúc ban đầu cắt đứt đỉnh đầu Diễm Vĩ, rạch bụng Man Khuyển, phản chiến Lão Lang, trảm nát đầu lâu Ni Đa Thú, đến bây giờ trực tiếp chém Độc Giác thành hai mảnh và tươi sống đốt chết Xích Hạt, tổng cộng là sáu đầu Hồn sủng.
Đám dịch giả Lưu Trấn có mười con yêu thú lực chiến đấu tương đối cao, nhưng mà dưới tình huống lấy một địch mười bị một con Nguyệt Quang Hồ nho nhỏ đả thương hai giết bốn.
"Đây rốt cuộc có phải là dịch giả chiến đấu hay không đó?"
"Con Hồn sủng này quả thực là sát khí giết chóc trên chiến trường mà."
Mấy chục năm qua, Thanh Yểm Ma đảo vẫn duy trì quy củ dịch giả chiến đấu. Nhưng mà trong mấy chục năm này tuyệt đối không có một người nào, không có một con Hồn sủng nào có thể tạo ra tràng diện rung động toàn trường như thế này.
Giết bốn, trọng thương hai, người như vậy xếp hạng nhất cũng không thành vấn đề rồi.
Chẳng biết tại sao giờ phút này tất cả mọi người cảm giác Mạc Tà nổi giận tuyên chiến muốn tàn sát toàn trường, tuyệt đối không phải kiên trì vì thứ hạng mà thôi.
Lúc này, trong sân còn dư lại bốn Hồn sủng, Vương Khả Lạc -Ám Ảnh, Tôn Ly - Phong Tinh Linh, Kinh Cúc Yêu cùng với Thứ Yêu Thảo. Bốn con Hồn sủng này chỉ có mỗi Ám Ảnh là có lực chiến đấu cao, những yêu thú còn lại không thể nào chiến đấu chính diện với Mạc Tà nổi.
"Mạc Tà, cẩn thận gai nhọn, khóa chặt Kinh Cúc Yêu."
Sở Mộ hạ mệnh lệnh, đại biểu muốn tiến hành tàn sát toàn bộ đối thủ.
Mạc Tà nhận được mệnh lệnh liền nhảy lên cao, tránh né Thứ Yêu Thảo bắn xuống một đám gai nhọn, hai mắt tập trung vào Kinh Cúc Yêu ở phía xa.
Ý thức được Mạc Tà muốn đối phó Kinh Cúc Yêu yếu ớt, Vương Khả Lạc cắn chặc hàm răng, vô cùng phẫn nộ chỉ huy Ám Ảnh phóng tới Mạc Tà.
Tốc độ Ám Ảnh không tính là quá chậm, thân thể giống như U Linh bay tới trước mặt Mạc Tà, cánh tay mờ ảo bỗng nhiên biến thành một thanh lợi kiếm bổ tới.
"Mị Hoặc."
Con ngươi Mạc Tà nhất thời phát ra tia sáng huyền ảo, kỹ năng Mị Hoặc lập tức xâm nhập vào trong đầu óc Ám Ảnh.
Ám Ảnh cũng là Yêu Linh hệ nên kỹ năng Mị Hoặc không thể phát huy hiệu quả rõ ràng, sau khi thi triển Ám Ảnh chỉ thất thần trong chốc lát, trường kiếm trong tay thoáng chần chờ.
Thế nhưng, Sở Mộ chỉ cần đúng khoảng chần chờ ngắn ngủi này.
"Mạc Tà, Ám Tập, không nhìn Ám Ảnh."
Thân thể Mạc Tà hóa thành một đạo lưu quang màu bạc lao ào ào qua bên hông Ám Ảnh, dứt khoát phóng về phía Kinh Cúc Yêu.
Nhìn thấy đầu ác hồ vọt tới Kinh Cúc Yêu của mình, tên dịch giả kia lập tức luống cuống tay chân. Tốc độ Mạc Tà quá nhanh, nhanh đến mức tên dịch giả này không biết nên cho Kinh Cúc Yêu sử dụng kỹ năng gì để ngăn cản.
"Xẹt."
Gọn gàng, dứt khoát, đủ hung ác.
Móng vuốt Mạc Tà lại xé rách thân thể địch nhân, chỉ sợ chủ nhân Kinh Cúc Yêu đã niệm lên chú ngữ thu hồi cũng chỉ nhận được cỗ thi thể Kinh Cúc Yêu mà thôi.
"Mạc Tà, Nguyệt Ảnh."
Nhìn quanh toàn cục một vòng, Sở Mộ tùy thời tùy khắc đều giữ vững tinh thần cảnh giác cao nhất.
Mạc Tà vừa xé rách thân thể Kinh Cúc Yêu lập tức trở nên mơ mơ hồ hồ, tạo ra ba cái hư ảnh ngay tại chỗ.
"Phốc phốc phốc ~~~ !"
Trong nháy mắt thi triển Nguyệt Ảnh, một đám gai bén nhọn từ trên trời giáng xuống lần nào, điên cuồng tẩy lễ vị trí Mạc Tà.
"Vù vù ~~~!"
Đợt gai nhọn công kích còn chưa kết thúc, Phong Tinh Linh đã thi triển Toàn Phong đánh tới, phạm vi sáu thước cơ hồ phong kín tất cả đường lui của Mạc Tà.
"Mạc Tà, Diễm Mang, giải quyết Thứ Yêu Thảo."
Dưới tình huống không chỗ nào có thể trốn, Mạc Tà dứt khoát không né tránh nữa, dùng thân thể ngăn cản mấy cây gai nhọn công kích, đồng thời hai con ngươi lóe lên tia sáng yêu dị.
Một luồng lửa đỏ bừng nhanh chóng thoát ra, Thứ Yêu Thảo đứng cách đó năm mươi thước vẫn đang buông thả Châm Thứ, hoàn toàn không có ý thức được Diễm Mang trí mạng đã tới gần.
Thực Vật giới Hồn sủng có năng lực khống chế cực mạnh, thường thường có thể nắm giữ toàn cục, nhưng mà lại có một nhược điểm trí mạng, chính là sợ lửa.
Sở Mộ sở dĩ hi vọng Mạc Tà có Hỏa Diễm thuộc tính chính là vì kỹ năng hỏa diễm lực sát thương mạnh mẽ, hơn nữa có thể khắc chế rất nhiều Hồn sủng.
Đối với những Hồn sủng khác buông thả Diễm Mang chỉ có khả năng đả thương mà thôi, nhưng đối với Thứ Yêu Thảo lại là một kích thiêu đốt vô cùng đáng sợ.