Chương 88: Tấn giai - Nãm niệm Hồn Sĩ

  • 09:47 08/01/2017
  • Kỳ Nhân
  • 0 Bình luận
  • 274
Vào ban đêm hàn khí bỗng chốc tràn tới, Sở Mộ nghỉ ngơi dưới thân cây cũng cảm thấy có phần rét lạnh.
Sở Mộ không ngủ, mà ở vào trạng thái tĩnh tu, trong khi Sở Mộ dùng hồn lực của mình nuôi nấng Bạch Yểm Ma lại ngoài dự liệu phát hiện hồn lực của mình không những chưa khô kiệt, mà còn dư lại chút ít.
"Tiến vào năm niệm Hồn Sĩ rồi." Trong lòng Sở Mộ vui mừng như điên.
Hồn sủng sư và Hồn sủng linh hồn tương liên, một khi Hồn sủng trở nên cường đại thì Hồn sủng sư cũng nhận được ích lợi rất lớn. Lần này Mạc Tà phát sinh chủng tộc dị biến nên thực lực bay vọt một mảng lớn, điều này cũng giúp cho Sở Mộ lại nhảy lên một niệm, hồn lực cũng nhiều hơn.
"Không chỉ đạt tới năm niệm, mà là trạng thái năm niệm đỉnh phong. Nếu như Băng Không Tinh Linh tiến vào ba đoạn thì mình có thể đạt tới sáu niệm rồi." Sở Mộ phát hiện trình độ thực lực của mình rất nhanh, vui mừng ngoài dự liệu này làm cho hắn phấn khởi vô cùng.
Chỉ cần kéo giãn khoảng cách thực lực với Bạch Yểm Ma ra thật xa, Sở Mộ sẽ có đầy đủ hồn lực để thi triển hồn kỹ, uy lực lại càng mạnh mẽ.
Hơn nữa, nếu đạt tới bảy niệm thì Sở Mộ sẽ có thể nhận được một con Hồn sủng mới. Mặc dù chỉ có thể triệu hồi ra một con Hồn sủng chiến đấu, nhưng mà số lượng Hồn sủng nhiều thì khả năng chiến đấu vẫn tốt hơn. Chỉ cần hồn lực đầy đủ sẽ có thể tùy thời thay thế Hồn sủng chiến đấu, ưu thế cũng tăng cao hơn nhiều.
Mưa đã ngừng rơi vào ngày hôm qua, trời vừa hừng sáng, rừng rậm sạch sẽ thoáng mát, mùi bùn đất tràn ngập không khí, tiếng chim kêu ríu rít xen kẽ trong tán cây làm cho tinh thần khoan khoái.
"Tại sao ngươi đần như vậy chứ, một tiểu tử mang theo hai đoạn sáu giai Băng Không Tinh Linh cũng hù dọa thành ra như vậy, quyển trục cũng đánh rơi mất." Gã tù nhân Trương Khoát tức giận mắng đồng bạn của mình.
Trương Khoát và Hạng Lương là một đôi huynh đệ cùng mẹ khác cha, bọn họ cùng nhau làm việc trong Yểm Ma cung, ý đồ trộm cắp tài vụ của Yểm Ma cung rồi bị bắt, cuối cùng bị ném lên trên hòn đảo này.
"Ta làm sao biết được, lúc ấy nó thi triển kỹ năng Hàn Băng Nhận rất mạnh, ánh sáng lại không đủ. Ta cho rằng đó là một con bốn đoạn Băng Không Tinh Linh." Hạng Lương cãi lại.
"Hừ ! "
"Tại sao?"
"Nhìn thấy một dấu chân."
Trương Khoát lập tức liếc sang Hạng Lương, chỉ vào từng dãy dấu chân in trên mặt đất.
"Ta nghĩ là hắn, chúng ta đi qua, cẩn thận một chút." Trương Khoát nói.
Hai người cũng thấp giọng triệu hồi Hồn sủng ra, từ từ đi theo hướng dấu chân.
"Đi tới xem hắn có ở phụ cận không, không được làm kinh động hắn." Trương Khoát triệu hồi ra ba đoạn hai giai Xích Điểu, bảo nó lẻn vào cành cây tìm kiếm bóng dáng Sở Mộ.
Xích Điểu và Thanh Điểu hình dáng tương tự nhau, nhưng Xích Điểu lại là sơ đẳng cấp chiến tướng, Thanh Điểu có thể khống chế Phong thuộc tính, còn Xích Điểu có thể phóng ra Hỏa Lãng (sóng lửa).
Trương Khoát đã bị thương hồn thứ nhất, hiện tại hắn chỉ có thể triệu hồi ra một con Hồn sủng để chiến đấu.
Mà Hạng Lương vẫn triệu hoán hai con Độc Giác Tê và Hắc Mộc Yêu, hai loại Hồn sủng này tốc độ không nhanh, chỉ có thể từ từ đi theo sau Xích Điểu.
"Gào gào ~~~!"
Lát sau Xích Điểu dùng tinh thần truyền tin tức về cho Trương Khoát, báo là đã dò xét thấy mục tiêu.
"Tốt, lần này hắn chết chắc, Hạng Lương, bảo Hắc Mộc Yêu khống chế mặt đất chung quanh, không cho hắn có cơ hội chạy trốn." Trương Khoát nói.
Hạng Lương lập tức ra lệnh cho Hắc Mộc Yêu ẩn núp vào trong bụi cây, chậm rãi cắm rễ cây vào trong lòng đất. Sau đó lại cho Độc Giác Tê nhắm tới vị trí Sở Mộ, dự định trực tiếp tấn công chính diện.
"Ha ha, tiểu tử này còn đang ngủ, nhỏ giọng một chút."
Trương Khoát phát hiện ra thân ảnh Sở Mộ ở dưới tàng cây rất nhanh, mà trong ngực Sở Mộ đúng là con tiểu hồ ly giảo hoạt kia.
"Trước hết để Hắc Mộc Yêu trói hắn lại." Hạng Lương nói, âm thầm chỉ huy Hắc Mộc Yêu vươn rễ cây ra.
Rễ cây men theo mặt đất từ từ bò tới chỗ Sở Mộ, tựa như mấy con mãng xà chậm rãi quấn quanh bắp đùi hắn.
Nhìn thấy Sở Mộ và hồ ly không có một chút phản ứng, hai tên tù nhân lập tức nở nụ cười khoái trá.
Nhưng mà bọn họ còn chưa kịp cao hứng, Mạc Tà và Sở Mộ bỗng nhiên đồng thời mở mắt.
"Vù vù ~~~!"
Mạc Tà nhảy ra khỏi ngực Sở Mộ, bộ lông trên người không gió mà bay, nhất thời một cỗ yêu khí cuồng mãnh áp tới đối phương.
Yêu Hỏa Tà Diễm bốc cháy ở dưới bốn chân Mạc Tà, đối mặt mấy rễ cây lén lén lút lút quấn quanh, Mạc Tà chỉ cao ngạo hờ hững giơ chân dẫm lên. Nhất thời Yêu Hỏa Tà Diễm lan tràn theo rễ cây, trong nháy mắt thiêu đốt thành tro tàn.
Rễ cây Hắc Mộc Yêu bị Mạc Tà dùng Yêu Hỏa Tà Diễm đốt cháy lập tức gào lên đau đớn, căn bản không dám phát động công kích Sở Mộ và Mạc Tà nữa.
"Giải quyết hai tên này đi." Sở Mộ chậm rãi mở mắt, cặp mắt đen nhánh nhìn vào hai tên tù nhân đang lộ vẻ kinh ngạc, một nụ cười gian tà hiện lên.
Sở Mộ luôn giữ vững phong cách nhất quán, thời gian ban đêm đều là tĩnh tu, khi sắp sáng sẽ tiến vào trạng thái ngủ ngắn ngủi.
Trong lúc Sở Mộ ngủ thì Mạc Tà sẽ duy trì cảnh giác. Mạc Tà đã phóng ra kỹ năng Yêu Nhiếp tuyên bố chủ quyền trong phương viên mấy trăm thước, phần lớn Hồn sủng đã bị đuổi ra khỏi khu rừng rồi. Một khi xuất hiện bất kỳ động tĩnh gì cũng có nghĩa là có sinh vật lạ xâm lấn.
Mạc Tà có năng lực cảm giác không yếu, trong lúc Xích Điểu bay quanh quẩn điều tra thì Mạc Tà híp mắt giả bộ ngủ say, nhưng lại âm thầm báo động với Sở Mộ.
Mạc Tà dị biến giúp cho thực lực Sở Mộ tăng nhiều, bây giờ hắn không cần phải sợ hãi hai tên tù nhân này.
"Giết hắn đi." Trương Khoát cho rằng Yêu Hỏa Tà Diễm chỉ là ảo giác, trực tiếp dùng tâm niệm chỉ huy Xích Điểu của mình từ trên không trung đáp xuống.
"Gào..." Xích Điểu phát ra một tiếng kêu bén nhọn, lông chim trên người bốc cháy hỏa diễm, từ trên không trung đột nhiên hạ xuống công kích.
Đối mặt với Xích Điểu Diễm Vẫn tấn công, Mạc Tà vẫn bình thản như thường, hai tròng mắt lóe lên quang mang trắng bạc, tà khí trên người điên cuồng buông thả.
Sáu đạo hỏa diễm âm u đột nhiên trôi nổi chung quanh thân thể Mạc Tà tạo thành một vòng xoáy yêu hỏa.
Mạc Tà giải trừ trạng thái Sở Liên biến thành Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ chân chính.
Vòng xoáy yêu hỏa chung quanh thân thể Mạc Tà nhanh chóng mở rộng, sáu cái đuôi nhỏ bé lập tức duỗi dài hóa thành sáu đoàn hỏa diễm mỹ lệ, vô cùng linh hoạt lượn lờ ở trong luồng Yêu Hỏa Tà Diễm.
Mạc Tà hờ hững đứng nguyên tại chỗ, sáu cái đuôi biến thành sáu cái roi mềm dẻo hung hăng đánh tới Xích Điểu.
"Vù !"
Xích Điểu phóng ra hỏa diễm không có tạo thành bất kỳ thương tổn nào đối với Mạc Tà, thân thể tức thời bị sáu cái đuôi đập bay ra ngoài, chốc lát sau mới nện vào một thân cây đại thụ.
"Ầm !" Xích Điểu nặng nề rớt xuống đất, Mạc Tà chậm rãi đi tới gần.
Trong toàn bộ quá trình này, Mạc Tà từ đầu đến cuối căn bản không thèm liếc nhìn Xích Điểu một cái, tùy ý phất đuôi tấn công Xích Điểu y như đuổi ruồi vậy. Tính cách hờ hững, khí thế cường đại, cao ngạo của chủng tộc cao cấp được biểu lộ vô cùng rõ ràng.